Trên cung đình tưng bừng dạ hội
Còn dưới kia như sóng lắc dưới thân tàu
Chẳng vua nào nhìn thấu đáy sâu
Biển dân chúng đang ầm ầm dữ dội
...
Hỡi vua chúa! hãy coi chừng, coi chừng...
...
Cưỡi trên lưng tự do, chớ siết chặt dây cương
Khiến cho nó lồng lên hung dữ
Phải biết theo thời lắng nghe thiên hạ
Dân chúng lớn lên, các người cũng phải lớn lên
...
Lắng nghe, hãy lắng nghe, mông mênh ngoài biển cả
Văng vẳng âm thanh khi mờ khi tỏ
Tiếng rì rầm rất khẽ, phảng phất, mơ hồ
Nhưng lan rộng và càng nghe càng rõ
Nhân dân tới! Thuỷ triều dâng lên đó
Không gì cản nổi, tiếp tục dâng lên
Thời đại hoàng kim hay hỗn loạn chiến tranh
Đều lần lượt theo nhau chìm sâu dưới đáy
Với đủ thứ luật lệ, uy quyền, công trình vĩ đại
Sóng chồm qua, nuốt chửng biệt tăm
Như biển gặm mòn mũi đất hàng năm
Đất sụt dần, sóng dâng lên cao mãi
Vô phúc cho ai la cà ngoài bãi
Lúc chiều hôm nghe tiếng động ầm ì
Thấy dân chài hốt hoảng kéo nhau đi
Mà không hỏi đầu đuôi cho rõ nhẽ
Hỡi vua chúa! nhanh lên! hãy nhập vào thế kỷ
Rời bến bờ xưa! - Hãy nhường chỗ cho biển người
Nếu không  muốn bị sóng biển chôn vùi
Cùng với những thời đại cũ
...


Nguồn: Victo Hugo, NXB Giáo dục, 1978
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)