Puisque j’ai mis ma lèvre à ta coupe encor pleine

Puisque j’ai mis ma lèvre à ta coupe encor pleine ;
Puisque j’ai dans tes mains posé mon front pâli ;
Puisque j’ai respiré parfois la douce haleine
De ton âme, parfum dans l’ombre enseveli ;

Puisqu’il me fut donné de t’entendre me dire
Les mots où se répand le coeur mystérieux ;
Puisque j’ai vu pleurer, puisque j’ai vu sourire
Ta bouche sur ma bouche et tes yeux sur mes yeux ;

Puisque j’ai vu briller sur ma tête ravie
Un rayon de ton astre, hélas ! voilé toujours ;
Puisque j’ai vu tomber dans l’onde de ma vie
Une feuille de rose arrachée à tes jours ;

Je puis maintenant dire aux rapides années :
- Passez ! passez toujours ! je n’ai plus à vieillir !
Allez-vous-en avec vos fleurs toutes fanées ;
J’ai dans l’âme une fleur que nul ne peut cueillir !

Votre aile en le heurtant ne fera rien répandre
Du vase où je m’abreuve et que j’ai bien rempli.
Mon âme a plus de feu que vous n’avez de cendre !
Mon coeur a plus d’amour que vous n’avez d’oubli !

 

Dịch nghĩa

Bởi từ khi môi anh chạm vào cái cốc còn đầy của em.
Bởi từ khi vầng trán nhợt nhạt của anh đặt vào tay em.
Bởi vì đôi khi anh được hít hơi thở ngọt ngào.
Của tâm hồn em, hương thơm trong bóng đêm thoảng kín.

Bởi từ khi anh được ban cho nghe tiếng em nói.
Những lời tràn đầy của con tim bí ẩn.
Bởi từ khi anh đã thấy em khóc và đã thấy em mỉm cười.
Môi em gắn môi anh và mắt em trong mắt anh.

Bởi từ khi anh thấy niềm vui ngời sáng trên đầu anh.
Tia sáng vì sao của em. Ôi! Luôn luôn tràn ngập.
Bởi từ khi anh thấy rơi vào lượn sóng đời anh.
Một chiếc lá hoa hồng tách ra từ đời em.

Bây giờ anh nói với tháng năm trôi qua hối hả:
Qua đi! Cứ trôi qua đi! Nhưng ta không già cỗi
Hãy cuốn đi tất cả những đoá hoa tàn tạ của ngươi!
Ta có trong tâm hồn một đoá hoa không thể nào hái được.

Đôi cánh (thời gian) của ngươi chạm vào không thể làm rơi vãi.
Bình nước ta uống và đã đầy hơn.
Tâm hồn ta có lửa hơn là ngươi chỉ có tro tàn.
Trái tim ta có tình yêu hơn là ngươi chỉ có sự quên lãng.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoài Anh

Bởi môi ta đã chạm chén vàng
Bởi tay ta đặt trán nàng xanh xao
Bởi ta thở hơi ngọt ngào
Tự hồn nàng, hương lẫn vào bóng đêm

Bởi ta từng lắng nghe êm
Những lời thốt tự trái tim tuyệt vời
Thấy em khóc, thấy em cười
Mắt trên mắt, môi trên môi gắn liền
Bởi ta thấy ánh sao huyền
Nàng soi lên trán bỗng nhiên tối mờ
Thấy trên dòng sóng vật vờ
Cánh hồng nàng rứt trên bờ tặng ta

Hỡi tháng năm cứ trôi qua
Ta không còn sợ tuổi già nữa đâu
Cứ trôi với cánh hoa rầu
Hồn ta một đoá ban đầu mãi tươi

Cánh thời gian khó hất rơi
Nước bình ta uống chẳng vơi bao giờ
Hồn ta lửa nhiều hơn tro
Tim ta tình chấp mọi đều lãng quên.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hải Đà

Môi em thắm chén tình anh đã nhắp
Bàn tay em ấp ủ trán anh mềm
Anh thở nhẹ làn hơi em dịu ngọt
Thoáng hương thầm ngan ngát đáy hồn em

Anh đã nghe giọng em lời êm ái
Tận con tim huyền bí ngất ngây tình
Nhìn thấy em nụ cười và nước mắt
Mắt môi gần, âu yếm giữa đôi mình

Tia sáng rỡ trên đầu anh đã thấy
Ánh sao trời lộng lẫy mắt em thương
Anh đã biết dòng đời anh muôn ngã
Cánh hồng em rơi xuống ngạt ngào hương

Có thể nói thời gian trôi biền biệt
Ta chẳng già năm tháng cứ đi qua
Hãy lấy đi những bông hoa tàn úa
Một đóa còn lưu luyến nở hồn ta

Nước chẳng vơi dù thời gian va chạm
Chén vẫn đầy ta nhắp mãi men tình
Quanh tàn tro chỉ hồn ta rực lửa
Giữa lãng quên tha thiết trái tim mình

Tượng Thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tế Hanh

Vì anh nếm chén tình chan chứa
Trong tay em áp vầng trán say sưa
Vì anh thở ngọt ngào hơi thở
Tâm hồn em trong bóng lá hương đưa.

Vì anh nghe giọng em thầm thĩ
Trái tim em huyền diệu bao lời
Vì anh thấy nụ cười và ngấn lệ
Mắt anh trong mắt em và môi chạm vào môi

Vì anh đã thấy trên đầu anh lấp loáng
Ngôi sao em ẩn hiện giữa làn mây
Vì anh nghe trên dòng đời anh rụng xuống
Đoá hồng em lìa khỏi cánh tay ngày

Anh có thể nói với tháng năm vội vã
Qua đi! Qua đi! Ta chẳng cỗi già đâu
Hãy đi đi với những hoa tàn tạ
Ta có trong ta một đoá thắm bền lâu

Cánh thời gian chạm vào mà không làm rơi vãi
Nước trong bình đầy chứa bao nhiêu
Người có tro tàn không bằng ta có lửa
Người có lãng quên không bằng ta có tình yêu


Nguồn: Tuyển tập thơ tình thế giới
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Nguyên Chương

Bởi môi anh chạm chén tình lai láng.
Được tay em áp vầng trán xanh xao.
Bởi vì anh hít hơi thở ngọt ngào
Cả hồn em đọng hương đêm thầm kín.

Bởi được nghe tiếng nói em trìu mến
Mang đầy lời bí ẩn của con tim.
Cả nụ cười, ngấn lệ thoáng mi em.
Môi ta gắn và mắt chìm trong mắt.

Bởi thấy trên đầu anh sáng ngời hạnh phúc
Có ngôi sao em lấp lánh mơ màng.
Bởi thấy rơi vào lượn sóng đời anh
Một chiếc lá hoa hồng từ đời em buông thả.

Giờ anh nói với tháng năm hối hả
Cứ qua đi! Nhưng ta chẳng cỗi già.
Cuốn theo ngươi xác tàn tạ loài hoa!
Trong hồn ta có đoá hoa không thể hái.

Đôi cánh ngươi chạm vào không rơi vãi
Nước trong bình vẫn đầy ngập chứa chan.
Tâm hồn ta có lửa hơn ngươi có tro tàn.
Tim ta có tình yêu hơn ngươi có lãng quên vô tận...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời