15.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Vãn Đường
5 bài trả lời: 5 bản dịch

Đăng bởi Vanachi vào 07/03/2007 17:49

春愁

自有春愁正斷魂,
不堪芳草思王孫。
落花寂寂黃昏雨,
深院無人獨倚門。

 

Xuân sầu

Tự hữu xuân sầu chính đoạn hồn,
Bất kham phương thảo tứ vương tôn.
Lạc hoa tịch tịch hoàng hôn vũ,
Thâm viện vô nhân độc ỷ môn.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của phanlang @www.tvvn.org

Xuân nay buồn nát cả hồn
Cỏ thơm màu nhớ vương tôn ngày về
Mưa chiều hoa rụng tái tê
Viện sâu tựa cửa não nề mình ta.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Xuân sầu làm ta nát cả hồn
Cỏ thơm chẳng đoái nhớ vương tôn
Hoa tàn viện vắng mưa chiều lạnh
Một mình tựa cửa dạ héo hon.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyen gia Dinh

Hồn tan nát giữa xuân sầu,
Cỏ thơm cũng phải buồn đau nhớ người.
Chiều tàn hoa rụng, mưa rơi,
Chốn sâu tựa cửa đơn côi não lòng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Buồn nát hồn tự mang vô cớ
Xuân cỏ thơm vẫn nhớ vương tôn
Mưa rơi hoa rụng hoàng hôn
Một mình tựa cửa bồn chồn trông ai.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Tự có buồn xuân lúc đoạn hồn
Cỏ thơm chẳng đặng nhớ vương tôn
Hoa rơi lặng lẽ chiều mưa trút
Người vắng mình ta tựa cửa vườn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời