Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hảo liễu vào 07/06/2020 08:35

Đắm đuối em
Đôi mắt Anh
Mang bình minh và bóng tối
Em đã nhìn thấy quá khứ nặng nề nấu trong đó những nỗi buồn, dẫu Anh luôn cười
Tiếng cười vang như gió đại dương thổi qua núi đá

Vũ trụ có lỗ đen bí ẩn
Đôi mắt là lỗ đen của Vũ trụ - Người
Khi hôn mắt Anh, mắt trong mắt Anh
Em nhìn thấy sự vận động của thế giới từ hạt mầm còn nằm trong ngấn nước
Khi nằm nơi Anh,
Em như ở trên hòn đảo bình yên của cuộc đời mình.
Khi áp vào tai Anh,
Em nghe thấy muôn tiếng sóng vỗ về miên man, như áp con ốc biển
Khi em hoà trong toàn vẹn Anh,
Em vén được bức màn bí ẩn về sự sống...
Và em biết
Với tình yêu của em
Anh có thể ngẩng cao, trở thành chính Anh
Mặt trời - cuộn len màu lửa đang xổ tung triệu sợi
Gió thổi rối bao sợi len nắng đan nhau đan chúng ta.
Giữa những trật tự và rối loạn sinh động,
Nỗi buồn lại bùng lên
Ngày mai là một huyền viễn
Trái đất vẫn xoay quanh những chiếc giường
Hãy tin ngày mai trong sự ngây ngất
Phản chiếu chúng ta, đám cỏ mọc từ dậy thì tới lúc chết
Hãy cứ tin ở huyền viễn, dẫu trí óc ta lẫn lộn vô định, mô phỏng
Trong cả cơn thịnh nộ khiến ánh sáng rớm tím hoá sứ những cánh hoa

Em tin ở ngày mai của đôi ta
Khi đôi mắt Anh nhìn thấy trong mắt em những đứa bé chờ được sinh ra, và hoan hỉ gọi
Không còn biết một chấn động nào hơn
Anh xoáy vào em
Cơn lốc


4.4.2000

Nguồn: Vi Thuỳ Linh, Linh, NXB Phụ nữ, 2007