Một tấm thân gầy, hơi thở mỏi.
Ngần ấy đời người,
Đủ để mòn cả chữ “nghĩa”.
Ta từng qua bao nợ,
Mỗi sợi dây trói đều mang tên khác nhau:
Chức tước, danh vọng,
hay nụ cười khi ai đó nói: “thầy thật đức hạnh”!
Mắt mờ, thôi ngó điều hư vọng,
Lửa đạo cũng nguội.
Tai điếc, chán nghe lời tụng niệm,
Nghe đến chữ “từ bi” mà chỉ thấy mùi son phấn giả!
Sáng, chống gậy ra vườn,
Mấy gốc đào già, hoa vẫn nhớ nở.
Chiều, tựa cửa nhìn đám cá vàng nhởn nhơ.
Miệng khẽ ngâm,
Nghe vang lên tiếng cười khô khốc.
Mùa hạ đi qua, chuông chùa vẫn vọng.
Ta nhớ thở - để còn biết mình chưa chết.
Đời này, ơn sâu nhất,
Là được già đi,
Và thôi không đợi nữa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.