Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 04/11/2015 18:06

Vừa oan ức vừa công bằng
Ta là người nhỏ bé tầm thường khát khao tuyệt đối
           dày vò trong mặc cảm tội lỗi
                       đắm đuối trong tha thiết tự do
Con gà con ở góc sân chật hẹp mắc bệnh tâm thần
                                    mơ những khoảng xanh chóng mặt

Cầm bát cơm đầy nghẹn ngào không nuốt được
Đau nỗi đau người lo gạo long đong
Cái hàng ngày hành nhau khổ nhục

Người
           tươi trẻ dạn dầy
                       trần tục cao vời
                                   dịu dàng như bàn tay lá
                             dữ dội như tình yêu
                 thiết thực như củ sắn bùi thơm lúc đói lòng
                       lý tưởng như bài thơ hoàn chỉnh trong giấc mộng
Người
            quyết liệt trong tận cùng đòi hỏi
                       thơ ngây trong tận cùng sai lầm
                                   vẹn toàn trong tận cùng ước mơ
                                               liều lĩnh trong tận cùng hành động
Ta là đứa con non dại cần sự chăm nom che chở
                                                           của người
Ta là người cha bất hạnh mong được hiến dâng
                                               tất cả cho người
Ta là tâm hồn không xứng đáng với người
                                     và bị người hắt hủi
Khoảng khắc bên người rực sáng cả đời ta


Nguồn: Việt Phương, Cửa đã mở, NXB Trẻ, 2008