Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 02/11/2015 22:55

Khi chia nhau mẩu sắn lùi bên ngọn lửa bập bùng chiến khu Việt Bắc
Tưởng chừng mùi thơm chẳng bao giờ quên được
                           ánh lửa này soi sáng những đời sau
Bây giờ ngày xưa ấy ở đâu
Người ăn sắn ai còn ai mất

Ai đang còn mà mất hơn cả mất

Nghe như là bịa đặt
Hứng lên là thêm thắt tào lao
Ngày xưa bên lửa rừng tán chuyện tầm phào
Ai lẩm cẩm nói những điều to tát
Còn trẻ măng nghĩ gì cháu chắt

Thế mà
         có khi là sự thật
                   thì sao

Ta gửi vào vạt nắng xôn xao này ước mơ nhiều lứa tuổi
     ước mơ ngônh nghênh đời lính cậu
          ước mơ nung nấu như vết thương
               bồn chồn như nỗi nhớ
                    ước mơ bạc cả mái đầu
Hà Nội của ta từng nhịp sâu khoan thai thở
Mỗi bước phố hè là gặp gỡ
          ngỡ ngàng lạ
                     ngỡ ngàng quen

Những chàng trai diện sang
      thanh lịch và kệch cỡm rẻ tiền
Một cụ già mũ phớt cầm can dáng hào hoa
Hà thành rất duyên bảy mươi năm trước.

Một điệu nhạc Tây xập xình gào thét
Người mẹ áo nâu vá vai còng lưng
         lẫm chẫm bước ngang đường
Mùi ngầy ngậy phở bò sốt vang

Cô thôn nữ gánh rổ hàng cà chua đỏ chót
Những áo quần pha trộn các mốt các màu
Những quầy dịch vụ vỉa hè san sát cạnh tranh nhau

Anh giám đốc công ty dừng lâu ở
          hàng bê tái dê thui cô gái trẻ
Một bộ mặt hãnh tiến câng câng ra vẻ
      giữa vỏ chuối lá bánh bụi bặm tiếng chuông chùa phiêu diêu

Cái thị trường nhốn nháo đủ trăm chiều
Man rợ văn minh như đống áo quần siđa xổ tung đầu phố
Nhà kinh doanh ơi tìm đâu ra chân gỗ
Môi giới hợp đồng cho quá khứ ăn theo

Có bao giờ quá khứ lại ăn theo
Ngày mai đến trong vòng vèo gấp khúc
Con người sẽ biết khơi trong gạn đục
Cánh diều bay thúc giục nới dây neo

Giao thừa mênh mông trên đất nước nghèo
Những đồng đội ngày xưa cùng ăn củ sắn
Có cái gì đôn hậu trung thành đằm thắm
Của chúng ta trong nắng sáng thu này


Nguồn: Việt Phương, Cửa đã mở, NXB Trẻ, 2008