Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 02/11/2015 14:51

Một đêm anh đã ngồi bên em dưới vầng trăng
              mà anh muốn lưỡi liềm

Có phải bây giờ em đã biết

Những ngẫu nhiên nuôi hờ ta sống
              và những đương nhiên giết dần ta chết

Sẽ đến một thời em biết thêm

Những tình cờ có nanh vuốt đen
              và vòm sáng quanh đường viền hy vọng

Cái bay bổng trong đời cái bò lê trong mộng

Những xấu xa độc ác tấy phồng lên khi tai nghe kể
              và những cao cả nhân ái thấm sâu xuống
                                         khi chính mắt nhìn

Lời tục tĩu trên môi cô gái hai mươi
              như tiếng trẻ thơ chơi ú tim

Còng số tám mới tinh khoá tay tên trấn
              lột trong luồng nắng giữa đường chợt loé bừng tia chớp
                            chuỗi cười ở một đầu suối Trường Sơn lanh lảnh
Trong những chuyến xe ca chật ních
              móc ngoặc hối lộ ăn cắp buôn lậu chửi thề
                            chợt lung linh
                               một khuôn mặt yêu thương
                                          trong ánh vàng mùa thu sóng sánh

Sự sa đoạ bẩn thỉu của một cán bộ
              mấy chục năm tuổi Đảng
sự tráo trở nhăn nhở của một con phe
sự phè phỡn láo xược của một gã đầu cơ
sự nịnh bợ hèn hạ của một thanh niên khôi ngô
sự dối trá bịp bợm của một nhà thơ tài kỹ sảo
sự lừa đảo trắng trợn của một trí thức
                            gọng kính vàng
tất cả có cái gì giả nồng nặc giả tanh tưởi giả
              như một bộ phim con lợn quá dài
                            như một trò đùa dai vô duyên
Đôi má xanh gầy thiếu ăn sạm lại mơ màng của em
                           rất thật
Đôi mắt từng trải đau đớn thơ ngây to đen của em
                            rất thật
Cuộc đời này rất thật
Như em


Nguồn: Việt Phương, Cửa đã mở, NXB Trẻ, 2008