Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/11/2015 13:53

Đã qua cái thời ngạc nhiên
Đã qua cái thời dằn vặt
Đã qua cái thời tức điên
Đã qua cái thời đau uất

Đã đến cái thời mở mắt
Nhìn cho sáng màu tiếng khóc
Nhìn cho tỏ sắc nụ cười
Nhìn thấy cuộc đời đang lọc
Nhìn ra trong vắt ngày mai

Giữa Sài Gòn như ở giữa chiêm bao
Đi trong phố như chiến hào thuở trước
Đêm đã khuya em cho anh cốc nước
Khát mênh mông đời vượt ước mơ rồi

Em vẹn toàn trong cái tuổi hai mươi
Đâu đã biết lòng người quay quắt lắm
Mắt em nhìn cứ tự nhiên đằm thắm
Cái cuộc đời lật lọng thế là sao

Anh nhớ em day dứt cồn cào
Tiếng tắc kè như bào vào nỗi nhớ
Đêm cao nguyên bồi hồi nín thở
ơi ngày mai của mở đón gì đây

Sau ba mươi ba năm trở lại chiến trường này
Bóng nắng cung đường màu mây đều khác
Có cái gì còn như xưa chân thật
Những đồng đội ngã dưới chân đèo trên giải đất miền Tây

Ba mươi ba năm mới có một ngày
Về quỳ gối trước rừng cây xào xạc
Khác lạ rồi trời xanh nay bát ngát
Con suối xưa vẫn hát giọng êm đềm

Nào ai ngờ cuộc sống lại bon chen
Ngọn gió đó còn nguyên lời an ủi
Đồng đội đó còn nguyên lời nhắn gửi
Thời gian nan đang đợi ở trên đường


Nguồn: Việt Phương, Cửa đã mở, NXB Trẻ, 2008