Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch

Đăng bởi tôn tiền tử vào 04/07/2014 10:00

龍標野宴

沅溪夏晚足涼風,
春酒相攜就竹叢。
莫道弦歌愁遠謫,
青山明月不曾空。

 

Long Tiêu dã yến

Nguyên khê hạ vãn túc lương phong,
Xuân tửu tương huề tựu trúc tùng.
Mạc đạo huyền ca sầu viễn trích,
Thanh sơn minh nguyệt bất tằng không.

 

Dịch nghĩa

Cuối hè ở suối Nguyên vẫn có đủ gió mát,
Rượu xuân nâng chén uống với bụi trúc.
Đừng có bảo tôi đàn ca vì buồn nỗi lưu đày đi xa,
Bên tôi còn có núi xanh và trăng sáng không bao giờ rời tôi.


Long Tiêu ở bên bờ đông sông Tương, nay là huyện Kiềm Dương, tỉnh Hồ Nam. Tác giả vì trực tính, khoảng năm 740 đang giữ chức Hiệu thư lang trong triều, bị giáng xuống chức uý và bị đày đi Long Tiêu.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Cuối mùa hè suối Nguyên gió mát
Rượu xuân nâng chén trước bụi tre
Lưu đày vẫn gảy đàn nghe
Non xanh trăng sáng chưa hề vắng không

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Suối Nguyên cuối hạ gió lành qua
Nâng chén rượu xuân với khóm tre
Đừng nói đàn ca buồn viễn xứ
Núi xanh trăng sáng chẳng từng xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Suối Nguyên cuối hạ đủ gió lành,
Nâng chén rượu xuân dưới trúc xanh.
Đừng bảo đàn ca buồn viễn xứ,
Bên tôi núi biếc với trăng thanh.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Minh Sơn Lê

Suối Nguyên gió mát cuối hè,
Rượu xuân bên trúc tay bê chén đầy.
Đàn ca đâu phải buồn đây,
Núi xanh trăng tỏ vẫn vây quanh mình.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời