Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 25/01/2017 11:47

Con đi rồi
nắng mưa vần vũ
hoàng hôn buông chì
dằng dặc heo may
thời gian trôi không ranh giới đêm ngày

Là con đó
vẹn nguyên hình bóng
chiếc đàn treo kia
giá nhạc xếp cuối chiều
ghế ấy con ngồi
giường này con ngủ
chỉ bữa cơm mới thật thiếu con thôi

Bạn bè con vẫn thường đến nhà chơi
cùng trang lứa đã nên chồng nên vợ
gió hiu hắt cứ thổi về một phía
bạc phận con
trắng tóc mẹ cha rồi

Thăm mộ con
chỉ cỏ nói cùng cha
lời xanh ấy ru giấc con yên nghỉ
xin tự chắp mảnh đời cha còn lại
thắp câu thơ hương khói gọi con về


8/1997

Nguồn: Phía gió sương (thơ), Vương Tùng Cuơng, NXB Hội nhà văn, 2005