Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Hoài Uyên » Miền gió gọi (2023)
Đăng bởi hongha83 vào 26/03/2025 08:01
Có những ngày chán chường như thế đó
Muốn ngủ yên cho quên hết cõi vô thường
Hoặc muốn lên chùa tu cho hết kiếp
Muốn gạt bỏ cuộc đời đủ mọi tai ương
Có những ngày buồn không muốn nói
Ngôn ngữ nào hơn ngôn ngữ lặng câm
Khi mọi thứ quanh ta đều trống rỗng
Khi mọi người như những kẻ vô tâm
Có những ngày ta quay về với bóng
Người bạn theo ta suốt cả cuộc đời
Không biết nói cùng ai thì nói cùng với bóng
Hãy một mình cùng với bóng rong chơi
Có những ngày ngồi yên như phỗng đá
Giữa thinh không rơi một tiếng chuông chùa
Tiếng chuông gọi ta về nơi cõi tịnh
Từ giã cõi trần bao chuyện được, thua
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.