西施詠

艷色天下重,
西施寧久微。
朝為越溪女,
暮作吳宮妃。
賤日豈殊眾,
貴來方悟稀。
邀人傅脂粉,
不自著羅衣。
君寵益驍態,
君憐無是非。
當時浣紗伴,
莫得同車歸。
持謝鄰家子,
效顰安可希。

 

Tây Thi vịnh

Diễm sắc thiên hạ trọng,
Tây Thi ninh cửu vi.
Triêu vi Việt khê nữ,
Mộ tác Ngô cung phi.
Tiện nhật khởi thù chúng,
Quý lai phương ngộ hy.
Yêu nhân phó chi phấn,
Bất tự trước la y.
Quân sủng ích kiêu thái,
Quân liên vô thị phi.
Đương thì hoán sa bạn,
Mạc đắc đồng xa quy.
Trì tạ lân gia tử,
Hiệu tần an khả hy.

 

Dịch nghĩa

Vì thiên hạ trọng sắc đẹp,
Lẽ nào Tây Thi lại ở mãi trong cảnh nghèo.
Buổi sớm còn là cô gái (giặt lụa) bên khe (Nhược Da) nước Việt,
Buổi chiều đã là phi tần trong cung vua Ngô.
Thuở hàn vi nào đâu có khác gì mọi người,
Khi sang trọng rồi mới biết là hiếm có.
Nàng sai người thoa phấn thơm,
Nàng không tự mặc lấy áo lụa.
Được vua yêu quý, nàng càng thêm kiêu,
Vua thương không kể gì điều phải trái.
Những cô bạn thời ấy cũng giặt lụa,
Chẳng ai được ngồi cùng xe với nàng về cung vua.
Nàng nhắn đáp cô gái nhà hàng xóm,
Bắt chước nhăn mặt, đâu có mong được gì?


Tây Thi còn gọi là Tây Tử, họ Thi tên Di Quang, có nhan sắc, con của một người bán củi ở núi La nước Việt. Nàng thường giặt lụa ở khe Nhược Da (ở phía nam huyện Chư Kỵ tỉnh Chiết Giang), được Việt vương Câu Tiễn dùng làm kế mỹ nhân dâng Ngô vương Phù Sai, khiến Phù Sai say đắm, vì thế Câu Tiễn có cơ hội diệt được nước Ngô.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Vì thiên hạ trọng người xinh đẹp
Nên Tây Thi đâu nép cảnh nghèo
Sớm còn gái Việt bên ngòi
Tối đà được rước cung Ngô phi tần
Thủa hàn vi ân cần dễ mến
Sang trọng rồi mới đến là khôn
Sai người lấy phấn thơm dồn
Lại còn mặc áo cũng không tự làm
Được vua yêu nàng càng kiêu hãnh
Vua yêu nàng phải trái cũng ưa
Bạn cùng giặt lụa thủa xưa
Chẳng ai được đến cung vua với nàng
Nhắn cô hàng xóm, nàng rằng:
Đặt bày nhăn mặt, có ăn giải gì!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thế gian ái mộ mỹ nhân
Tây Thi sao mãi lầm than bần hàn,
Sớm còn giặt lụa bên đàng,
Chiều tà đã biến phi tần cung Ngô.
Nghèo hèn đâu mãi nổi lo,
Phút chốc phú quí trời cho ai ngờ.
Phấn son xe ngựa đón mời,
Lụa là gấm vóc có người mặc cho.
Được sủng ái, càng tự cao,
Vua yêu không kể công lao, lỗi lầm.
Hởi nàng giặt lụa đồng lân,
Không dễ mơ tưởng phi tần Ngô vương.
Cũng cái nhăn mặt dễ thương,
Bắt chước dáng vẻ, tầm thường khó mong.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Thanh Cải

Thiên hạ trọng sắc đẹp,
Tây Thi đâu nghèo cho,
Sớm giặt lụa nước Việt,
Chiều phi tần nước Ngô.
Lúc nghèo chẳng khác ai,
Sang rồi, bỗng hiếm hoi,
Có nữ tì thoa phấn,
Mặc áo cũng có người...
Vua yêu, nàng càng kiêu
Vua thương chiều mọi nhẽ
Những cô bạn thuở nghèo
Chẳng ai được như thế!
Nàng nhắn cô hàng xóm
Bắt chước nhăn làm chi!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Giản Chi

Sắc đẹp thì đời yêu chuộng
Nàng Tây há mãi hàn vi
Sớm còn là gái khe Việt
Cung Ngô chiều đã rước về
Lúc hèn có chi dị dạng
Sang lên mới thấy hy kỳ
Son phấn sai người tô điểm
Lượt là mặc lấy e quê
Vua nuông càng thêm hợm hĩnh
Vua thương thôi hết thị phi
Bạn gái giặt the thuở nọ
Chớ mong chuyện ghé chung xe
Nhắc chị Đông Thi xóm dưới
Học đòi nhăn mặt làm chi


Nguồn: Vương Duy thi tuyển, Giản Chi tuyển dịch, NXB Văn học, 1995
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3]