奉寄韋太守陟

荒城自蕭索,
萬里山河空。
天高秋日迥,
嘹唳聞歸鴻。
寒塘映衰草,
高館落疏桐。
臨此歲方晏,
顧景詠悲翁。
故人不可見,
寂寞平陵東。

 

Phụng ký Vi thái thủ bộ

Hoang thành tự tiêu tác
Vạn lý sơn hà không
Thiên cao thu nhật huynh
Liêu lệ văn quy hồng
Hàn đường ánh suy thảo
Cao quán lạc sơ đồng
Lâm thử tuế phương yến
Cố ảnh vịnh bi ông
Cố nhân bất khả kiến
Tịch mịch bình lâm đông.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Vũ Thế Ngọc

Thành hoang tàn xơ xác
Núi sông vạn dặm không
Thênh thang trời thu rộng
Não nùng vang tiếng hồng
Hồ lạnh soi cỏ úa
Thềm cao rụng lá hồng
Cuối cùng năm tháng xế
Nhìn bóng mà xót thương
Cố nhân nào còn thấy
Tịch mịch mé rừng đông.


Nguồn: Vương Duy chân diện mục, NXB Tổng hợp TPHCM, 2006
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Túc Mỡ

Tan tác đứng thành hoang
Núi sông xa dặm ngàn
Ngày thu trời vắng tẻ
Nghe vọng tiếng chim than
Cỏ lạnh ao tàn nắng
Ngô đồng rớt rụng tràn
Tháng năm đời bóng xế
Thơ tiếc thuở xuân vàng
Người cũ đâu không thấy
Ðồi đông nằm lặng an

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Giản Chi

Thành hoang vốn đã xác xơ
Núi sông muôn dặm bây giờ vắng teo
Trời thu vầng nhật cao treo
Chim hồng xào xạc đang theo nẻo về
Ao soi bóng cỏ ủ ê
Lá ngô thưa rụng bên hè quán cao
Một năm đông lại sắp vào
Tuổi già đoái bóng thơ ngao ngán vần
Tìm đâu cho thấy cố nhân
Hôm mai thui thủi chiếc thân bên rừng


Nguồn: Vương Duy thi tuyển, Giản Chi tuyển dịch, NXB Văn học, 1995
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Thành bỏ hoang đang dần tan nát
Núi sông dài bát ngát vắng im
Trời thu nắng chiếu cao trên
Chim hồng kêu gọi bay lên cùng về
Ao lạnh phản chiếu bờ cỏ úa
Lá đồng rơi về phía quán cao
Năm cùng tháng tận bước vào
Ảnh xem rồi vịnh bi sầu lão ông
Ngóng hoài không thấy bạn thân
Bình an vắng lặng phía đông mộ phần.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Thành vốn xơ xác hoang tàn,
Núi sông vạn dặm xa ngàn vắng không.
Trời thu rộng rãi mênh mông,
Não nùng vang tiếng hồng hoang thuở nào.
Hồ lạnh cỏ úa soi vào,
Cây hồng rụng lá thềm cao bên lề.
Cuối cùng năm tháng xế về,
Xót thương nhìn bóng mà mê mẩn sầu.
Cố nhân nào còn thấy đâu,
Rừng đông tịch mịch bên cầu ngóng trông.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời