Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:03, số lượt xem: 24

Vệt cọ miết vào cõi vô hình
Xanh thẳm cuộn trào, cắn nuốt ánh vàng vỡ vụn
Những mảng đêm đen đặc quánh
Lởm chởm rớt xuống giữa tầng không.

Chẳng phải đại dương, cũng không là vũ trụ
Chỉ là sắc màu đang vật vã vươn lên
Tan chảy
Gào thét
Đan cài vào nhau rỉ máu.

Nắng vàng ươm chìm gỉ trong nước lạnh
Lửa cuồng si ngập ngụa giữa vực sâu
Bọt trắng vỡ oà như tiếng nấc
Nổi cộm lên những khát vọng xù xì.

Cứ để mặc cho ranh giới nhoè đi
Cho trật tự vỡ tan thành trăm mảnh
Bởi trong tột cùng của cơn cuồng bạo
Cái đẹp cựa mình...
Sinh ra từ những vết thương sẹo lồi.

13/06/2026