Thơ thành viên » Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 » Trang thơ thành viên » Tim tím như hoa dại » Thơ tự do
Một sớm mai thức dậy,
bước ra hàng hiên lộng gió,
ta bỗng thấy lòng nhẹ nhõm lạ thường
khi nhìn vào mảnh vườn nhỏ trước sân.
Kìa, những đoá hồng nhung
Kìa, những chùm hoa hiên
Kìa cả mấy nhành cúc dại nơi góc tường...
chúng cứ lặng lẽ mà nở,
lặng lẽ mà toả hương.
Hoa trong vườn, từ bao đời nay,
chưa từng ngó sang bông bên cạnh
để xem mình có giá trị gì,
cũng chẳng bận lòng phân vân
xem mình phải làm gì.
Chúng chỉ làm một việc,
giản dị mà thiêng liêng:
cắm rễ thật sâu vào lòng đất mẹ,
âm thầm chắt chiu dòng nhựa sống
qua những đêm đông buốt giá,
rồi khi xuân đến, hiến dâng cho cuộc đời
một sắc hương trọn vẹn nhất.
Cái sinh mệnh của cỏ cây
Sao mà thanh thản
Sao mà thuần khiết đến thế!
Chúng không có lòng hiếu thắng
Chúng không có những ưu tư,
Chúng không có dằn vặt của sự so đo...
Một bông hoa huệ trắng phao
không vì vẻ rực rỡ của đoá mẫu đơn mà tự ti.
Một nhành lan khuê các cũng chẳng vì thế
mà khinh rẻ đám cỏ mọc dưới chân mình.
Mỗi sinh linh đều tự
bằng lòng với vị trí của mình,
tự hoàn thiện cái bản sắc
mà tạo hoá đã ban cho.
Con người chúng ta,
hay tự làm khổ mình
bằng những cái nhìn
ngó ra bên ngoài.
Ta cứ mải mê dõi theo
bóng dáng của người khác,
đem cái thành công,
đem cái hạnh phúc của họ
làm cái thước đo giá trị chính mình.
Sự so sánh ấy,
như thứ sâu róm vô hình,
âm thầm gặm nhấm những
niềm vui trong trẻo tâm hồn,
để lại những vết thương
lòng rớm máu của đố kỵ và tự ti.
Ta quên mất rằng,
Mỗi người là một thế giới riêng biệt,
Có một lối đi riêng.....
Có những giá trị không thể thay thế:
“Mỗi người cũng vậy,
chỉ cần nhìn vào mình
và chăm chút cho
sự phát triển bản thân,
đâu cần so sánh và phán xét.....”
Thoảng qua như cơn gió
mát lành ban trưa, xoa dịu đi
những lao xao, rộn rã của tâm tư.
Sao ta không học cách sống của đoá hoa kia?
Thay vì phung phí tâm sức
vào những cuộc đua chen không hồi kết,
sao ta không quay về với chính mình,
chăm chút cho mảnh vườn tâm hồn xanh tốt?
Hãy cắm sâu rễ vào lòng đời,
hút lấy những dưỡng chất của tri thức,
của tình yêu thương và sự tử tế.
Khi tâm hồn đã đủ đầy,
tự khắc cuộc đời ta sẽ nở
rộ những đoá hoa thơm ngát.
Cuộc sống vốn ngắn ngủi,
vẻ đẹp của mỗi người nằm ở
chính sự thành thật với bản thân.
Bớt đi một ánh nhìn phán xét
Bớt đi một sự so sánh tị hiềm,
Sẽ thấy lòng mình rộng mở,
thênh thang như khoảng trời biếc ngoài kia.
Hãy cứ là chính mình,
lặng lẽ toả hương và dâng hiến,
như những đoá hoa ngoan cường
và kiêu hãnh giữa đất trời.
03/06/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.