Hung vàng, dịu dàng như ngọn gió
  Tôi vùng lên chống lại thế giới này
  Vừa huýt sáo, vừa cuộn xoáy tôi bay
  Chẳng vội vàng gì, cũng chẳng cần dừng bước
  Lóng lánh không trung, bụi trần sạch hết
Cái lá nào cũng ve vuốt mơn man

Hung vàng, dịu dàng như gió tràn lan
  Với mọi lá cây tôi nắm tay xin hứa
  Cản đường tôi có trăm ngàn núi rừng cây cỏ
  Tôi vẫn luồn đi giữa chằng chịt bao cành
  Chẳng thèm đôi co, cũng chẳng ngoái nhìn
  Cứ rơi rơi về thời gian vô tận
  Cứ trôi trôi về không gian vô hạn

Hung vàng, dịu dàng như gió cản là là
  Không phải từ ý chí, bạo lực sinh ra
  Tôi cứ bay bằng mượt mà đôi cánh
  Tôi dâng lên đảo đi khắp chốn
  Như xải cánh chim ưng đâu ngại đường xa
  Ánh sáng độ cao tôi đều vượt người ta
  Mục đích bay đang hiện dần phía trước

Hung vàng, dịu dàng như cơn gió lướt
  Tôi đã lùa dồn công việc từng đàn
  Rừng cây cánh đồng thúc giục không ngừng
  Cả lửa nữa cũng nhờ tôi sáng rực
  Tôi quất ra những luống cày nặng hạt
  Khi hoa lúa, lá cây, cỏ mọc lên xanh tốt
  Chúng phỉ nhổ tôi, cự tuyệt đùng đùng
  Chống đối tôi mọi cái quay cuồng
Tồn tại chống lại tôi, tự tôi xúi giục

Hung vàng, dịu dàng như cơn gió lốc
  Không ai làm tôi dớn đau thương tật
  Ai đánh tôi - Tôi vỗ nhẹ ôm hôn
  Và tỏ lòng thương yêu thông cảm, ôn tồn
  Để anh ta sượng sùng đứng đó
  Để ánh sáng bừng bừng từ tôi lan tỏa
  Tôi sáng trong, chẳng dính bẩn bùn dơ

Hung vàng, dịu dàng như gió thổi trong mơ
  Đến là tôi êm ru chiến thắng
  Tĩnh tại trong tôi làm dịu vết thương để rồi lấp lánh
  Bao phi đội lưỡi lê, viên đạn nỗi đau
  Vèo vèo lướt qua có chọc thủng được tôi đâu
  Cái ngày tưởng tôi diệt vong chết rũ
  Lại nhờ nó tôi trở thành bất tử
Tôi thắng dịu dàng, như ngọn gió cười reo


Nguồn: Văn học nước ngoài, số 5 - 2002
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)