Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 04/08/2025 08:52, số lượt xem: 166

Con đi gánh vác sơn hà,
Mẹ ngồi tựa cửa xót xa nỗi lòng.
Biết rằng đất nước non sông,
Cần người dâng hiến, một lòng sắt son.

Mà thương khúc ruột mình con,
Tóc xanh chưa bạc đã mòn gian nan.
Tình riêng một nỗi chứa chan,
Muốn ôm con mãi, chẳng màn công danh.

Nhưng thôi! Trách nhiệm đã đành,
Nghĩa lớn vẫy gọi, phải thành người xưa.
Gạt đi giọt lệ tiễn đưa,
Mẹ tin con sẽ dựng cờ vinh quang.

Dù mai cách biệt đôi đàng,
Lòng mẹ vẫn dõi theo ngàn dặm xa.
Nghĩa nhà, nợ nước chan hoà,
Thương con, mẹ nguyện làm bà hậu phương.