Hồn tôi rót máu tắm cho trăng
Tha vạn trang đau tới vĩnh hằng
Một mai thân nở từng búng tuyết
Chết rồi em có nhớ thơ chăng,
Mà sao lòng dạ nay bén thế
Xắt tôi ra những khúc nửa vời
Em xéo hồn tôi thành bán nguyệt
Một đời đứt đoạn, cánh buông lơi,
Tôi làm người sống ở đây thôi
Mãi chẳng thăm em, xa gặp gỡ
Chờ làn trăng úa chết đôi mươi
Thì hết, em - tôi thôi còn nợ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.