Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Lọ là đồn hỏi chốn Bồng Doanh[1],
Này thú này âu cũng có tình.
Đôi đoá nhị hồng in dáng tía,
Một doành nước biếc ánh trời xanh.
Làu làu các nọ phong rèm nguyệt,
Văng vẳng chiền kia dõi tiếng kình[2].
Lần trải nắng sương đà mấy tá,
Kim ngưu[3] dấu trước hãy rành rành.


Bài thơ chép trong Tâm thanh tồn duỵ tập 心青存肄集.

Tiêu đề trong Văn đàn bảo giám chép là Tây Hồ. Tây Hồ ở phía tây bắc thành Hà Nội, tên cũ là Lãng bạc hồ 浪泊湖.

Chú thích:
[1]
Núi Bồng Lai 蓬萊 và đất Doanh Châu 瀛洲, đều là nơi tiên ở.
[2]
Tiếng chuông chùa. Vì cái chày đánh chuông thường làm theo hình con các kình 鯨.
[3]
Trâu vàng. Theo tục truyền thì chỗ Tây Hồ xưa là một khu rừng ở trong có con yêu tinh hay làm hại người. Sau khi ông Khổng Lộ (tức Nguyễn Minh Không) đúc xong một quả chuông ở núi Phao Sơn (thuộc tỉnh Bắc Ninh), đánh thử ba tiếng rất to. Bên Trung Quốc có con trâu vàng, nghe tiếng chuông, tưởng là tiếng trâu mẹ gọi, mới chạy sang nước Nam. Khi chạy đến khu rừng ấy, không thấy mẹ, mới vùng vẫy, thành ra khu rừng sụt xuống, thành cái hồ, chính là Tây Hồ.


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]