Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Trịnh Hoài Đức » Cấn Trai thi tập » Thoái thực truy biên tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 20/01/2026 00:10
觸石悠揚山上雲,
梢頭郁郁又紛紛。
出從遠岫霜初霽,
歸帶殘霞日正曛。
得路可能施雨澤,
無心終不伴妖氛。
閑蹤肯許狂風蕩,
留向芒碭覆聖君。
Xúc thạch du dương sơn thượng vân,
Tiêu đầu úc úc hựu phân phân.
Xuất tùng viễn tụ sương sơ tễ,
Quy đới tàn hà nhật chính huân.
Đắc lộ khả năng thi vũ trạch,
Vô tâm chung bất bạn yêu phân.
Nhàn tung khẳng hứa cuồng phong đãng,
Lưu hướng mang đãng phú thánh quân.
Mây trên núi là đà chạm vào đá,
Lúc đầu hơi ngùn ngụt rồi cuồn cuộn.
Bay ra từ núi xa, khi sương bắt đầu tan,
Về mang theo ráng chiều, ánh mặt trời nắng quái.
Đắc chí thì có thể ra ơn mưa móc,
Vô tâm vẫn không kết cùng với khí lạ.
Dấu nhàn chịu để cuồng phong cuốn,
Đợi dịp rộng che thánh quân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.