Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vuông tròn trời đất nói khôn cùng,
Tháng bảy ngày rằm[1] đến Quảng Đông.
Kẹo kéo lăng nhăng nhai chẳng đứt,
Tơ vò rối rắm gỡ hầu xong.
Nửa năm cơm thịt đôi tên[2] khách,
Ngàn dặm non sông một cái tròng[3].
Chừ[4] gặp cố nhân bày khoản khúc,
Kẻo đây thương đó[5], đó ngùi trông.


Chú thích:
[1]
Trong năm Tân Dậu 1801.
[2]
Có sách chép là “đôi quan”.
[3]
Có sách chép là “một chiếc đồng”.
[4]
Bây giờ. Có sách chép là “chưa”.
[5]
Có sách chép là “thương nhớ”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]