Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Tiểu Mai Đình vào 08/11/2008 08:30, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 06/08/2025 18:15
Mồ hôi mặn mà nuôi quả ngọt lành
Đất màu đen nở ra hoa huệ trắng
Hạt gạo bùi chưng cất thành rượu đắng
Người ít vui thường hay hát rất nhiều.
Cũng như bao nghịch lý của tình yêu
Mắt im lặng... nói muôn điều thương nhớ
Em dịu hiền cho lòng tôi giông gió
Thật lòng tìm... thật lòng trốn chạy nhau.
Tình vội qua mà dài rộng buồn đau
Tôi gầy guộc, vì em xuân sắc thắm
Khi xa vắng mới biết còn yêu lắm
Muốn quên em... lại thấy nhớ vô cùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.