Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2025 17:24
Mảnh trăng hạ tuần cong như liềm trấu
Móc nỗi niềm vào cây lúa tinh mơ
Người làng bước xuống cùng mồ hôi trong giấc ngủ
Mang nét cần lao, lam lũ vào mùa.
Những thôn nữ đang chín thời con gái
Vành nón, vuông khăn giấu nỗi thẹn thùng
Chỉ lộ ra tiếng cười và cái nhìn rạo rực
Cho tôi gặt về nặng trĩu nhớ mong.
Lại nghe đất dào lên lời mưa nắng
Bao lo âu, hy vọng đổ xuống đồng
Khi cây lúa uốn câu niềm hạnh phúc
Thì nỗi vui lòng mẹ mới trổ bông.
Để hạt thóc tròn căng câu tục ngữ
Cả rạ rơm cũng vội vã nhọc nhằn
Đám mây màu bùn hãy gieo mỡ màng xuống ruộng
Đừng tạt ưu phiền lên sân thóc đang săn.
Bàn tay sàng sẩy, bàn tay nhóm lửa
Biết gieo mồ hôi cho sự sống nảy mầm
Vẫn hiền lành như dây khoai, gié lúa
Ký thác cuộc đời trong hạt thóc hiến dâng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.