Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2025 17:32
Sông Công trôi… tôi mong về thăm lại
Tôi mong về để tắm bóng mây trong
Chiều Phổ Yên tím màu hoa sim nở
Nhịp lô xô thuyền đuổi cá trên dòng.
Thuở mùa xuân biếc rờn bài thơ lính
Đồi cây xanh nắng sớm trải mơ màng
Sương mỏng mảnh vờn hoàng hôn đỉnh núi
Và dòng sông thầm thĩ chảy đa mang.
Tôi như cây bén rễ tình sơn cước
Em gánh dòng sông tưới đẫm mỡ màu
Tiếng hát giục lúa ngô vươn xanh mướt
Và mùa xuân trải ngút ngát lòng nhau.
Dòng sông ấy dịu hiền như con gái
Đêm trăng thanh ríu rít vệ đê ngồi
Điệu dân ca gọi chúng mình xít lại
Lời dặt dìu, mềm mại ánh trăng trôi…
Chợt ngoảnh lại…thế mà xa cách thế!
Dáng hình em mờ tỏ phía chân trời
Và lấp loáng sông Công là nỗi nhớ
Chảy âm thầm ẩn hiện suốt đời tôi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.