Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Lật mùa (2005)
Đăng bởi Vanachi vào 06/08/2025 18:26
Những người đàn bà quẩy đôi thùng ra mùa xuân kín nước
Rồi gánh dòng sông đi vào trong ký ức của làng
Từ buổi chị tôi giẫm lên vết nhọc nhằn truyền kiếp
Dòng sông sóng sánh đa mang.
Dòng sông dâng tặng chị cơ man nào con sóng
Vầng trăng mười sáu tuổi tròn đầy
Câu hát trong veo “bắc cầu dải yếm”
Và chị thả xuống bến sông này thời con gái mê say.
Cho đến ngày cái chum nước bên gốc cau làm vỡ vầng trăng
Vỡ trăm ngàn con sóng
Vỡ khoảng trời pha- lê mơ mộng
Sau câu nói nặng như nỗi đau từ phía nhà chồng.
Chị tức tưởi đi tìm... úp mặt xuống mênh mông
Mới biết bờ vai không mềm như sóng
Mới biết dòng sông không hẹp một gang
Và vầng trăng sâu thẳm kia không hằn nếp lo toan.
Hai hàng nước rơi chị mang về từ bến sông ngày nọ
Giờ vẫn vơi đầy những bước chân
Chị tròng trành giữa quên quên...nhớ nhớ
Trăm năm không múc cạn lòng mình…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.