Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2025 17:33
Rừng ngàn năm hương sắc vẫn thanh xuân
Bởi đất đá biết sinh sôi chồi lộc
Bởi ta có trái tim loài thảo mộc
Tuổi hai mươi em nhan sắc tràn đầy
Lối mòn như sợi chỉ buộc vào cây
Buộc ta với ngút ngàn điều kỳ lạ
Ánh mắt vịn vào tầng tầng hoa lá
Nghe mùa xuân dâng dòng nhựa hồn mình
Lá đỡ hoa, cây dìu dắt tay cành
Ta lần theo dấu chân thời tiền sử
Em tươi tắn trước cây chò cổ thụ
Rừng thì thầm cơn gió tự ngàn năm
Trải nắng mưa đằng đẵng những thăm trầm
Bao mùa lá rụng xuống tầng đá vỡ
Lớp tro bụi vùi xương người thượng cổ
Nhát cuốc nào hoá thạch giọt mồ hôi
Ta lắng nghe cây vọng lại bao lời
Thuở đất trời đẻ núi rừng, sông suối
Đẻ bản mường và tiếng cười, giọng nói
Bước chân người chập chững buổi hồng hoang…
Bước chân người dò dẫm mấy triệu năm
Mới chạm được bình minh ngoài hang núi
Để bây giờ Cúc Phương còn lưu luyến
Ta nguyên sinh một nỗi nhớ rừng già…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.