Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vanachi vào 06/08/2025 18:24

Đất nước trường xuân trong bếp lửa chuyên cần
Biết cháy lên từ mồ hôi và nước mắt
Biết gạn đắng cay mà chắt thành xôi mật
Soi hồng hào khuôn mặt bốn nghìn năm.

Đất nước trường xuân trong nong kén óng tơ tằm
Bóng tre trùm xuống ca dao, tục ngữ
Những điệu chèo vớt lên từ tháng ngày lam lũ
Dáng vẻ người chạm khắc thời gian.

Đất nước trường xuân trong hạt gạo trắng ngần
Nuôi ước mơ bay lên từ đất bùn, rơm rạ
Đêm chầu văn nghiêng ánh trăng sang câu quan họ
Người ăn đời ở kiếp biết gạn đục khơi trong.

Sự tích trầu cau thắm đỏ nghĩa vợ chồng
Dây bí, dây bầu vương vấn tình họ mạc
Trong mưa bão đau một vườn lá rách
Nhưng lòng lành khi biết chở che nhau.

Đất nước trường xuân từng trải những cây cầu
Lớp lớp trai làng khoác tuổi xanh ra trận tuyến
Bao bà mẹ lấy ngực mình làm đài tưởng niệm
Đem trái tim xây cất chuyện ưu phiền.

Nơi mạch nước ngầm rì rầm kể đêm đêm
Về những cuộc đời chưa ngủ yên sau tầng rễ
Đàn chim chở lời nguyện cầu bay qua sông bể
Ước vọng bình yên ngân từ tháp chuông nhà thờ...

Đất nước còn những đứa trẻ biết đánh giặc trong mơ
Tiếng nói đầu tiên bật ra là lời yêu tổ quốc
Người lính nhận hy sinh để giữ vẹn hình hài đất nước
Và đá hiểu nỗi niềm người con gái chờ mong.

Người người tìm nhau qua đầu núi cuối sông
Biết đang chảy trong mình là dòng máu Việt
Giữa nhân gian nghe trái tim thầm nhắc
Ôi thiêng liêng, hai tiếng: Đồng bào!...

Đất nước nhọc nhằn mà kiêu hãnh xiết bao!
Sau mỗi cơn đau, ta tự hào cuộc hồi sinh mới
Những thế kỷ thăng trầm theo bước chân người mở cõi
Với sức vóc muôn đời vươn tới vạn mùa xuân…


1999

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]