Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Tuấn Kiệt » Lời gửi cây bông vải (1969)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 06/10/2025 11:24
Đồi cao ngồi thung dung
Nhìn xuống mù mịt biển
Chiều tia nắng mông lung
Lòng ta chừng xao xuyến
Hái lá cày Sầu Đông
Ngồi chơi với bầy ong
Ong bay về thung lũng
Bỗng thương quê vô cùng
Biển thì xa muôn dậm
Mây thì giải muôn trùng
Nẻo về lau núi xám
Chen lẩn thức mây hồng
Người bạn trên chòi canh
Suốt ngày giữ ngọn cờ
Im lìm như tượng đá
Nắng mưa hầu thờ ơ
Hoàng hôn hồi súng động
Lá rừng bay thèm nhiều
Chân sương mờ cát trắng
Sao đầy trời trong veo
Trời sáng trăng càng lạnh
Càng lạnh thì mặc tình
Cầu cho trăng thật sáng
Qua dêm dài lửa binh
Đang khi ngừng hơi thở
Tiếng còi rúc trông sương
Bên mình hoa mai nở
Mùa xuân đã chiến trường
Hái hoa cầm trên tay
Nhớ một người tuyệt sắc
Trần gian còn có ai
Quanh mình ta bụi cát
Muốn kêu than một tiếng
Nhưng ngại cỏ hoa cười
Sao khuê ngời ánh sáng
Nhìn lên lạnh cả trời
Đứng trơ nhìn sao mọc
Quên mùa xuân trên đồi
Đường dốc cao chân nặng
Vành môi ai mĩm cười
Lên đồi từ hôm qua
Đêm nay trông xuống lũng
Trời cao biết thương người
Đã ngăn dùm tiếng súng
Súng vang nổ liên hồi
Ta vẫn đứng trên đồi
Mối sầu nơi trận mạc
Chỉ có vầng trăng soi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.