Cơn gió thu lặng lẽ
Đong đưa sau ngày hè
Bay qua bao nhiêu chốn
Vang vọng từng hồi chuông
Trời đổ mưa nặng hạt
Những cơn gió lào xào
Hình bóng cậu ở đó
Thấp thoáng sau sương mờ
Những con người nơi đây
Đã cùng nhau hội tụ
Vào ngày quan trọng nhất
Của một Đức Chúa Trời
Dù có bao cuồng phông
Dù bão giông giăng đầy
Ta vẫn chung một lòng
Vững vàng nơi Cung Thánh
Một vật thể linh thiêng
Mang tên Mình Thánh Chúa
Cậu nhẹ nhàng, ung dung
Nâng đỡ cho bao người
Mưa rồi cũng dần tan
Mây đen rủ nhau tàn
Hào quang trời rực sáng
Như tay Chúa rộng dang
Bầu trời thu năm ấy
Lắng đọng ngày gặp nhau
Mang theo một nụ cười
Ấm áp lòng biết bao
Dáng vẻ thân thương đấy
Vẫn còn tự hôm nào
Ấp ủ một tình thương
Mãi là tình đơn phương
Hình bóng cậu nơi ấy
Long lanh như giọt sương
Giọt sương khi rơi xuống
Lá cây cũng biết buồn
Không một tia hy vọng
Cũng chẳng nỡ lòng buông
Cơn gió giờ chuyển se
Bầu trời bỗng hiu quạnh
Những khung cảnh khi ấy
Vô tình, cậu xoá đi
Và những chiều hoàng hôn
Ánh tà xuyên cửa sổ
Có một người an toạ
Vững vàng chốn linh thiêng
Thật xa, bóng hình kia
Như một ngôi sao sáng
Gương mặt thân thương đó
Tựa như đêm trăng tròn
Xuân qua, hạ cũng đến
Phượng rực đỏ khung trời
Hồi ức còn lưu mãi
Trong từng lá phượng rơi
Năm cuối cấp sẽ hết
Bao kỉ niệm vẫn còn
Nhưng có còn cơ hội
Gặp lại nhau mai đây?
Còn đâu hình bóng ấy
Từng ngày đến đền thờ?
Còn đâu giọng nói ấy
Ấm áp mãi dòng thơ?
Còn đâu đôi mắt ấy
Mang vẻ đẹp hồn nhiên?
Nỗi nhớ bay theo phượng
Sẽ mãi luôn triền miên
Tình yêu - thứ xa vời
Tớ không thể với lấy
Có người đã từng đợi
Chuyến tàu nơi sân bay
Thu, đông vẫn sẽ qua
Xuân, hạ rồi lại tới
Tiếng chuông mãi gọi mời:
“Đến đây nào, cậu ơi!”
Cứ thế chuông vẫn vang
Ánh hoàng hôn lại vàng
Bao kỉ niệm gói gọn
Trong từng hồi chuông vang
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.