Sơ nhật vô thường kệ

Dạ sắc sơ phân hiểu,
Thần quang tiệm xuất không.
Ám thôi tân phát bạch,
Tiệm cải cựu nhan hồng.
Bất giác niên hoa xúc,
Do tranh nghiệp quả hùng.
Thân như băng kiến hiện,
Mệnh tự chúc đương phong.
Mạc tác trường niên khách,
Chung quy tảo chiếu công.

 

Dịch nghĩa

Sắc đêm mới vừa hửng sáng,
ánh ban mai hiện dần trên bầu trời.
Ngầm giục mái tóc xanh điểm trắng,
Dần thay vẻ hồng của dung nhan xưa.
Chẳng biết tuổi xuân ngắn ngủi,
Còn tranh nghiệp quả mạnh hùng.
Thân như băng gặp nắng trời,
Mệnh tựa ngọn đèn trước gió.
Chớ làm người khách trọ mãi mãi,
Cuối cùng hãy quay về với công soi rọi sớm.


Vô thường là thuật ngữ đạo Phật, tức vô thường biến dịch, phản ánh một quan điểm cơ bản của triết học Phật giáo cho rằng tất cả mọi vật trong thế giới hữu vi đều không ngừng vận động theo chu trình: sinh ra, lớn lên và huỷ diệt. Kệ vô thường là bài kệ nói về quy luật biến dịch, sự vận động của thế giới hữu vi, ứng dụng vào một thời điểm nhất định. Lúc này là buổi sáng sớm, các thì sau là buổi trưa, buổi hoàng hôn, chập tối, nửa đêm... mỗi thì đều có một bài kệ vô thường.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Phương Bình

Đêm tối vừa hửng rạng,
Vầng dương ló khoảng không.
Tóc xuân ngầm điểm trắng,
Nét ngọc sắp phai hồng.
Nào biết niên hoa ngắn,
Còn tranh nghiệp quả hùng.
Thân: lớp băng nắng rọi,
Mệnh: ngọn đuốc gió tung.
Chớ mải làm thân khách,
Sớm về mà thu công.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Sắc đêm vừa mới ửng hồng
Ánh mai đã hiện nắng bừng trời cao
Tóc xanh rồi cũng trắng phau
Vẻ xuân rồi cũng nhạt màu còn đâu
Hoa niên một chớp ngắn sao
Xưng hùng để lại nghiệp đời mà chi
Thân như băng gặp nắng trời
Mệnh như ngọn đuốc bời bời gió bay
Đừng làm khách trọ mãi đây
Hãy quay lại sớm về đi cho rồi

25.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Sắc đêm vừa mới sáng hừng,
Ánh mai dần hiện sáng bừng trời thanh.
Giục ngầm điểm trắng tóc xanh,
Vẻ hồng rồi cũng thay nhanh bấy chầy.
Tuổi xuân ngắn ngủi chẳng hay,
Còn tranh nghiệp quả mạnh ngay hùng thời.
Thân như băng gặp nắng trời,
Ngọn đèn trước gió mệnh đời khó hay.
Chớ làm khách trọ mãi đây,
Quay về soi rọi tâm này sớm thôi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời