Thơ » Việt Nam » Cận đại » Trần Tế Xương
Đăng bởi Vanachi vào 23/02/2006 16:36, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 02/09/2009 22:08
Tấp tểnh người đi tớ cũng đi,
Cũng lều cũng chõng cũng đi thi.
Tiễn chân, cô[1] mất hai đồng chẵn,
Sờ bụng, thầy không một chữ gì.
Lộc nước còn mong thêm giải ngạch[2],
Phúc nhà nay được sạch trường quy.
Ba kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa,
Ú ớ u ơ ngọn bút chì![3]
Tấp tểnh người đi tớ cũng đi,
Cũng lều cũng ‡ chiếu cũng đi thi.
Tiễn chân, cô mất hai ‡ tiền lẻ,
Sờ bụng, thầy không một chữ gì.
Lộc nước ‡ cũng nhờ thêm giải ngạch,
Phúc nhà ‡ may được sạch trường quy.
Ba kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa,
‡ A á u ‡ ư ngọn bút chì!
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi trung30 ngày 24/03/2015 14:29
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi trung30
vào 24/03/2015 14:31
Có 1 người thích
Đi Thi (thời @)
Lại đèn, lại sách lại mùa thi
Mấy chục năm liền tớ vưỡn đi
Học trước, quên sau âu cũng tại...
Quay trên, cóp dưới ấy là vì...
Nó đậu ai khen mà vênh váo
Ta hỏng ta về chẳng sá chi
Cụ Tú mòn đời đeo bảng trượt
Mà thơ hay thế dễ đâu bì!
trung30
Gửi bởi Budō wéi Osu ngày 23/06/2025 11:34
Bài thơ Đi thi của nhà thơ Trần Tế Xương (Tú Xương) là một bức tranh biếm hoạ sâu sắc, thể hiện tâm trạng của một ông đồ đi thi trong bối cảnh xã hội cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX – giai đoạn giao thời đầy biến động của lịch sử Việt Nam. Với giọng thơ trào phúng, tự trào quen thuộc, Tú Xương đã khắc hoạ rõ nét sự bế tắc, bất lực của người trí thức trước con đường khoa cử đã lỗi thời và những đổi thay của thời cuộc.
Mở đầu bài thơ, Tú Xương đã phơi bày một hiện thực đáng buồn về con đường đi thi của mình:
Tấp tểnh người đi tớ cũng đi,Hình ảnh “tấp tểnh” gợi lên sự vội vã, chật vật, không mấy tự tin của người đi thi. Việc tác giả tự nhận “tớ cũng đi” như một sự miễn cưỡng, bị động, không còn nhiệt huyết như những sĩ tử xưa. Dù vẫn giữ nguyên hình ảnh “lều chõng” – biểu tượng của con đường khoa cử truyền thống, nhưng ẩn chứa trong đó là một nỗi niềm chán chường, mệt mỏi.
Cũng lều cũng chõng cũng đi thi.
Tiễn chân, cô mất hai đồng chẵn,Chỉ với “hai đồng chẵn” làm lộ phí đi thi, Tú Xương đã cho thấy sự túng quẫn đến cùng cực của gia đình mình. Đồng tiền ấy tuy nhỏ bé nhưng lại là cả một sự hy sinh của người vợ tần tảo (“cô mất”). Đối lập với sự hy sinh đó là sự trống rỗng, vô vọng của người chồng: “Sờ bụng, thầy không một chữ gì”. Câu thơ vừa mang ý nghĩa đen (không có kiến thức trong bụng), vừa mang ý nghĩa bóng (không có tiền trong túi), thể hiện sự bất lực toàn diện của nhân vật trữ tình. Sự đối lập này càng làm nổi bật bi kịch của một ông đồ tuy có tài nhưng lận đận, nghèo khó.
Sờ bụng, thầy không một chữ gì.
Lộc nước còn mong thêm giải ngạch,“Lộc nước” và “phúc nhà” là hai cụm từ quen thuộc thể hiện khát vọng đỗ đạt, làm rạng danh dòng họ của những sĩ tử xưa. Nhưng đối với Tú Xương, mong muốn “thêm giải ngạch” (tăng thêm số người đỗ) dường như chỉ là một hy vọng mong manh, đầy tính may rủi. Việc “sạch trường quy” (không bị phạm quy) cho thấy một sự thấp thỏm, lo âu, chỉ mong vượt qua một cách an toàn chứ không còn là niềm tin vào tài năng thực sự. Các dị bản “cũng nhờ” và “may” càng nhấn mạnh yếu tố vận may hơn là thực lực, phơi bày sự sa sút của con đường thi cử.
Phúc nhà nay được sạch trường quy.
Ba kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa,Hai kỳ thi truyền thống của nho học là thi Hương và thi Hội. Việc Tú Xương nhắc đến “Ba kỳ trọn vẹn” và “thêm kỳ nữa” gợi nhắc về sự thay đổi của giáo dục dưới thời Pháp thuộc, khi các kỳ thi quốc ngữ (thi chữ Latinh) bắt đầu được đưa vào. Hình ảnh “Ú ớ u ơ ngọn bút chì!” là một chi tiết đắt giá, vừa gây cười vừa xót xa. “Ú ớ u ơ” là âm thanh của một người không biết gì, đang bối rối, lúng túng. “Ngọn bút chì” là công cụ mới mẻ, đối lập hoàn toàn với ngòi bút lông truyền thống. Việc một ông đồ uyên thâm Hán học lại phải “ú ớ u ơ” viết chữ quốc ngữ bằng bút chì là một nỗi nhục nhã, một sự giễu cợt đầy cay đắng về sự lỗi thời của Nho học trước làn sóng văn hoá phương Tây. Nó cho thấy sự bế tắc, lạc lõng của người trí thức phong kiến trước những biến đổi không thể đảo ngược của thời đại.
Ú ớ u ơ ngọn bút chì!
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 18/07/2025 15:20
Đi thi thời @
Mấy thằng có chức kéo bầy đi,
Chúng đã thi thì tớ cũng thi.
Muốn ghế phải bằng, đâu giỡn được,
Có chung thì đậu, chớ lo gì!
Đồng tiền xé toạc qua tờ giấy,
Bánh ích đi rồi lại bánh quy.
Bản mặt thiên đàng luôn vậy đó,
Vỏ xem bóng bẩy ruột than chì.
Đất Văn Lang
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.