Thơ » Việt Nam » Cận đại » Trần Tế Xương
Đăng bởi Vanachi vào 23/02/2006 18:55, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 05/09/2009 20:42
Hà Nam danh giá nhất ông cò[1],
Trông thấy ai ai chẳng dám ho.
Hai mái trống toang đành chịu dột[2],
Tám giờ chuông đánh phải nằm co[3].
Người quên mất thẻ[4] âu trời cãi,
Chó chạy ra đường[5] có chủ lo.
Ngớ ngẩn đi xia[6] may vớ được,
Chuyến này ắt hẳn kiếm ăn to!
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.