Bình luận nhanh 1

Ân Huỳnh11/01/2025 20:16
hay

Hà Nam danh giá nhất ông cò[1],
Trông thấy ai ai chẳng dám ho.
Hai mái trống toang đành chịu dột[2],
Tám giờ chuông đánh phải nằm co[3].
Người quên mất thẻ[4] âu trời cãi,
Chó chạy ra đường[5] có chủ lo.
Ngớ ngẩn đi xia[6] may vớ được,
Chuyến này ắt hẳn kiếm ăn to!


Chú thích:
[1]
Cẩm Tây, viên chức Pháp đứng đầu lực lượng cảnh sát, do chữ commissaire đọc chệch ra.
[2]
Vì muốn lợp nhà phải xin phép lôi thôi, nộp lệ phí phiền hà.
[3]
Phép thiết quân luật, từ 8 giờ tối không ai được ra đường.
[4]
Thời Pháp thuộc, nam giới từ 18 đến 60 tuổi hằng năm đều phải nộp thuế thân (sưu) và được cấp “thẻ” vừa là giấy chứng nhận đã đóng thuế, vừa là giấy thông hành.
[5]
Nhà nào ở phố để chó chạy ra đường đều bị phạt.
[6]
Đi đại tiện. Thời ấy thành phố không có nhà vệ sinh công cộng, cảnh sát bắt được kẻ đi xia bậy là phạt rất nặng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]