Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Mạnh Hảo
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 22:29
Tâm hồn ai lưu lạc ở muôn phương
Muốn thu lại thành giọt sương giấu cất
Chừng cái đẹp phải đâu là duy nhất
Đôi mắt người chất ngất hồn tôi
Tôi đã đi từ núi sang đồi
Từ hòn sỏi đến cuộc đời hạt cát
Gió tình thổi tôi về sa mạc
Ngôi sao nào lưu lạc giọt sương mi
Cứ ra sông tôi lại được dậy thì
Sông lột xác trời xanh vì hương cốm
Tóc nhuốm bạc mới biết tình còn sớm
Biển biết mình còn bú mớm vầng trăng
Tôi đã yêu, sao để Cuội cưới chị Hằng?
Dẫu bao tuổi em vẫn là thiếu nữ
Mới phát hiện trời xanh chưa biết chữ
Mối tình đầu em ở chữ thi ca
Đêm mới non sao nỡ bảo trăng già
Thương cơm nguội còn lấy đà mê đắm
Thuyền xưa đậu đợi sào nay đến cắm
Sao hôm buồn rơm rớm nhắm ban mai
Đêm sắp qua như một tiếng thở dài
Yêu dấu hỡi sao đã cài khuy cúc
Đôi ta đến trần gian cùng một lúc
Ôi tình buồn đêm chúc phúc rồi đi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.