Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Trần Danh Án
貧中無藥可醫貧,
瑚盞何能售一文。
賴有構堂先世宅,
幸支嗤著此生身。
尺榱寸瓦歸新主,
改址頹垣戀故人。
別有生涯移不得,
一天風月一山雲。
Bần trung vô dược khả y bần,
Hô trản hà năng thụ nhất văn.
Lại hữu cấu đường tiên thế trạch,
Hạnh chi xuy trước thử sinh thân.
Xích suy thốn ngoã quy tân chủ,
Cải chỉ đồi viên luyến cố nhân.
Biệt hữu sinh nhai di bất đắc,
Nhất thiên phong nguyệt nhất sơn vân.
Trong cảnh nghèo chẳng có vị thuốc nào chữa được cái nghèo,
Chén san hô cũng không thể bán nổi lấy một đồng.
Cậy nhờ có nếp nhà cũ do đời trước để lại,
May mắn còn có chỗ nương tựa, che chở cho tấm thân này.
Nay từng thước rui từng tấc ngói đều về với chủ mới,
Nền móng thay đổi, tường xiêu vẫn nặng lòng nhớ người xưa.
Riêng có cái nghiệp sinh nhai là không thể dời đi đâu được,
Một một bầu trời gió trăng và một núi đầy mây.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Cảnh nghèo không thuốc trị cho hay,
Chén báu san hô bán được ai?
Cậy có nhà xưa đời trước để,
May còn nơi náu tấm thân này.
Ngói rui tấc ngói về người mới,
Nền đổi tường xiêu nhớ tháng ngày.
Chỉ mỗi nghiệp đời không chuyển được,
Một trời trăng gió một non mây.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.