Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 24/01/2026 22:02
về thôi
vía như cánh cò gãy sau núi
vía như cáo ba năm chưa quay đầu
em đã cấp sắc cho ta trong mường lạ
với tay không đến trời
duỗi chân không đụng đất
đi binh đi ngựa không về được phía nhau
về thôi, vía ơi
3000 câu then
không vượt được biển
không qua được núi
vía ơi
lá ngón dài hơn hy vọng
lá ngón xanh hơn câu thề
người Tày mình nói thương nhau như trăng sáng giữa rừng
nhưng trăng qua sàn bóng cũng không ở lại
ai xui
em giấu trăng vào mái tóc
đưa tôi qua thăng trầm
em giấu buồn vào đôi mắt
rỏ xuống tôi trăm năm
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.