Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 24/01/2026 21:52
tôi vẽ lại một giấc mơ khác người
giấc mơ đứng thẳng như cổ tích
nhảy múa và ca hát
chiếc nón lá bơi về nhà sau cơn mưa bất chợt
đá ôm nhau ngủ bỏ quên đời chạng vạng
em ngày ấy xa xôi
em ngày ấy gối đầu lên ngực tôi
một giấc mơ không phải người
không hơn thua, ganh tị và phiền luỵ
giấc mơ chỉ biết cười
thổi sáo và thả diều mênh mang, mênh mang giữa trời không cần dây
mọi ràng buộc trả lại cho Newton, hay Einstein cũng được
quả đất lười quay kẹt lại trong bụi ô rô cuối xóm
mẹ không già đi
và chúng ta thở trong nhau, em ạ
giấc mơ cũng chẳng phải là giấc mơ nữa
như chiều nay tôi qua phà nghe lòng bớt buồn hơn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.