Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 29/12/2016 07:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 01/02/2019 20:48

Tặng các nữ công nhân vận hành bơm nước ở đáy mỏ Cọc Sáu

Giữa moong sâu, em chẳng biết nói gì
thời khắc thiêng liêng phà bơm đã dỡ
những kỷ niệm bỗng ùa về hối hả
dễ gì đâu - quên được tháng năm trôi

Giữa moong sâu, em chăng biết nói gì
con đường dốc ngày mai không trở lại
gần cả đời người nắng mưa dầm dãi
dễ gi quên lối nhỏ dắt nhau qua

Em mãi còn hoài vọng với chia xa
những ngày mưa dông, những đêm chớp giật
cái buốt giá của mùa đông khắc nghiệt
cái chang chang nắng xám da người

Biết nói gì - Em hỡi nói đi em!
Cả nước mắt, cả tin yêu khờ dại
đuôi mắt dạn mà trời còn trẻ mãi
vẫn đam mê cả lúc qua rồi

Nói đi em! Nói nữa đi em!
để ngày mai nhớ về ngày cũ
một khoảng trời say hơn chuyện cổ
sẽ thì thầm xanh cả giấc mơ xa


Ngày 12- 03-2005

Nguồn: Cuối trời mây trắng (thơ), Trần Đình Nhân, NXB Hội nhà văn, 2006