Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 29/12/2016 20:41

Tôi bày tiệc bằng những câu thơ
những người giàu có nhất vùng được mời đến
họ nhìn thơ lạ lẫm:
- Đâu là rượu bia?
Còn đâu là thức nhắm?

Lượt khách đến sau rõ vẻ quyền uy
họ ngất ngưởng, ngó nghiêng ngất ngưởng
rồi họ hỏi:
- thơ có ghế không?
Ra lệnh được những gì?
Sau giây lát om sòm
                              họ ra đi
                                        không lời từ biệt

Tôi đem thơ mời những người nghèo khó
họ hồ hởi, hôn lên thơ tấp tểnh
nhưng chỉ được một lát
những con kiến đang bò trong bụng họ
họ từ giã
           nhoẻn cười
                           không ngoảnh lại

Tôi bèn đem thơ tặng hai kẻ đang yêu
họ tụng ca: Thơ là bất diệt!
Họ xây lâu đài tình yêu bằng thơ
thơ kiêu hãnh nâng họ đến chân trời
nhưng họ cũng trở về trần tục
sau một tuần trăng mật

Những câu thơ của tôi
lăn lóc dưới trời sâu
bốn đứa trẻ chơi bi
                        bên bờ Thái Bình Dương
nhặt được
đem về làm quà tặng mẹ


Nguồn: Trần Đình Nhân, Cuối trời mây trắng (thơ), NXB Hội nhà văn, 2006