Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 20:55

Mùa thu của tôi đến từ thời quá nhỏ
Nhỏ đến nỗi tôi không biết gì
Năm ấy trời nóng như rang
Đêm hè buông người nẫu nhừ
Mẹ vác chõng tre ra sân ru tôi ngủ
Và thần chết đến hỏi thăm không chút nhân từ
Tôi đã chết đúng nghĩa như câu thơ viết dở

Nhưng tôi lại không chết
Manh chiếu bó tôi được cởi ra
Thần chết chỉ đến hỏi thăm
Giống sự đùa giỡn cố tình của tạo hoá
Thần chết bỏ mặc cả tiếng ngáy của ông già say rượu
Cha tôi có lọ rượu ngâm với riềng gió
Ông thao thức thoa cho tôi mỗi tối
Dù cả ngày ông quần quật trên đồng

Lớn lên tôi từng làm dân cày chính hiệu
Đồng quê hằn dấu chân tôi
Tôi không phải nhập ngũ như bạn cùng lứa
Vì thần chết đã để lại dấu ấn của mình
Người đời thì thường lợi dụng kẻ khờ khạo
Mẹ tôi rất sợ chúng bạn trêu tôi
Nhất là đám con gái
Tôi cũng khờ thật

Cứ mặc kệ cho người đời lợi dụng
Tôi đi say trăng tà
Say nắng chiều, say cả đêm tĩnh lặng
Yêu cả mùa bão dông
Tiếng trống hộ đê ai nghe cũng não ruột
Cánh đồng quê tôi mỗi năm hai vụ lúa

Lưỡi choòng khoan từng liếm gót chân tôi
Người thân của tôi cũng không muốn nhận tôi ra mỏ
Vì di chứng của thần chết
Vậy mà tôi vẫn thành thợ mỏ
Cũng là bất ngờ!

Thế mà tôi thành nhà thơ
Đi giữa đất trời vẫn mãi ngu ngơ
Buồn nhặt tia nắng quái
Về nhập với trăng tà


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]