Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nội thường thơ thẩn ra vườn vào buổi chiều
Khu vườn xạc xào những chiếc lá của mùa thu trước
Giữa xa xăm đôi mắt
Vài hàng cây vươn nhánh trơ gầy
Trong những chiều lặng gió

Có tối nội ngồi lầm bầm kể chuyện xa xưa
Câu chuyện không đầu, không cuối về những ngày đi chiến đấu
Dù biết tôi đã thuộc
Nội vẫn kể như mới lần đầu
Đó là: một mùa lũ dữ, nội sinh ba của tụi mày
Khi cùng đồng đội ở rừng nên nào có hay…
Mùa thu năm ấy, chú út đi mãi không về
Giữa lúc đương mùa giáp hạt, cả nhà ăn cháo độn khoai

Nội kể những năm bình định quê mình bám đất, giữ làng
Nội kể có lần Pol Pot tràn sang tàn sát bà con
Nội kể những người đồng đội xác còn gởi lại chiến trường
Nội kể và rồi nội khóc
Tuổi già mắt lệ như sương…

Nửa đêm nội không ngủ được mang đờn ra khải tình tang
Khúc tình tang một thời tuổi trẻ
Rồi lặng cười như thuở đôi mươi
Giữa đêm đồng bằng quạnh quẽ
Nội ngủ quên bên những cung đàn…

Rồi có những chiều thơ thẩn ra sau vườn
Mẹ bảo: Nội lẫn rồi! Con phải theo trông chừng nội
Nhưng tôi không tin vào những gì mẹ vừa nói
Khi nội đang sống lại những tháng ngày tươi trẻ
Với tuổi hai mươi trong kí ức của mình.


Nguồn: Bay lên từ cánh đồng, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2019, tr. 32