Thơ thành viên » Trương Nghĩa Xuân » Trang thơ thành viên » Lục bát
Tôi yêu người đã từng đau
Đã quen gượng dậy sau bao dập vùi.
Đã thôi giấc mộng ngọt bùi,
Chỉ còn ánh mắt ngậm ngùi biết quên.
Tôi yêu giọng nói dịu mềm,
Không dư lời hứa – không thèm dỗi ai.
Bước chân em lặng, không dài,
Mà mang dư vị những ngày đã qua.
Tôi yêu cả nỗi xót xa,
Em không kể nữa – chỉ là… thấy thôi.
Yêu từng nếp gấp trên môi,
Vì em từng khóc một thời không tên.
Tôi yêu bởi lẽ đời quen,
Đàn bà cũ… biết giữ bên nhẹ nhàng.
Không cần gắn kết cao sang,
Chỉ mong đến muộn, đừng mang muộn phiền.
30/5/25
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.