Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Du dương (1996)
Đăng bởi hongha83 vào 03/03/2010 18:30
đôi khi em rất ngốc
muốn đạp xô cô đơn
tưởng dễ dàng
để ra ngoài như thế
anh khôn ngoan ơi
anh quên nói rằng:
“chúng ta cần sống với điều
khó khăn...”
một cái lá âm thầm xanh
một cái cây âm thầm
kết trái
chẳng mình em
âm thầm...
đeo đuổi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.