Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Du dương (1996)
Đăng bởi hongha83 vào 08/04/2025 04:07
bống bống! bang bang!
gió đang gặp nạn
ta hát ru bống
bốn nơi chân giường
ru rằng:
“chín nhớ mười thương
có nghe
trống vắng nỗi thường bỏ đi...”
vực sâu
bờ đá xanh rì
cầu rơm, mình kiến
lỡ thì
xảy chân
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.