Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Du dương (1996)
Đăng bởi hongha83 vào 08/04/2025 03:04
tôi không còn quê!
quê tôi ngay trong Hà Nội
nghe đâu xưa ấy từng
bến bãi
thuyền tre
bè nứa
đi về
tôi lớn lên không còn ông bà
bên nội thì xa
bên ngoại thì vắng
ký ức rỗ mỏng như cái xác ve
nhẹ hơn một lá bánh cuốn
con trai người bạn tôi đi học xa
không muốn về
lỗi tại nó đâu?
tại nó không nhớ nổi màu hoa khế!
chắc nó tưởng
cứ sống được ở nơi nào cũng thế
đến khi...
tôi là ai rồi?
là dân của chốn đông người...
ít quen?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.