Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Tứ ngôn
Thời kỳ:
4 bài trả lời: 4 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 20/06/2008 11:08

淡然

淡然自守,
唯德是務。
或云善言,
拳拳一句。
心無彼我,
既絕昏霾。
日夜陟降,
無形可住。
如影如響,
無跡可趣。

 

Đạm nhiên

Đạm nhiên tự thủ,
Duy đúc thuỵ vụ.
Hoặc vân thiện ngôn
Quyền quyền nhất cú.
Tâm vô bỉ ngã
Ký tuyệt hôn mai.
Nhật dạ trắc giáng,
Vô hình khả trú.
Như ảnh, như hưởng,
Vô tích khả thú.

 

Dịch nghĩa

Lặng lẽ hồn nhiên giữ mình,
Chỉ có đức là theo đuổi.
Hoặc nói những lời nói tốt lành,
Khư khư giữ mãi câu nói đó.
Trong lòng không phân chia “người” và “ta”,
Đã dứt hẳn sự mờ tối.
Ngày đêm lên xuống,
Không có hình để trú ngụ.
Như cái bóng, như tiếng vang,
Không có vết tích để đi theo.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần (tập I), NXB Khoa học xã hội, 1977

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đồ Nam Tử

Lấy đức làm trọng,
Thanh đạm giữ mình.
Một lời nói phải,
Ghi nhớ đinh ninh.
Lòng không bỉ, ngã,
Sáng sủa quanh minh.
Đêm ngày cảm cách,
Chẳng thấy tâm hình.
Như vang như bóng,
Vết sạch sành sanh.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Huệ Chi, Băng Thanh

Hồn nhiên giữ lấy mình,
Riêng đức là gắng gỏi.
Hoặc nói lời nói lành,
Giữ cho bền câu nói.
Lòng không kể "người", "ta",
Dứt hẳn điều mờ tối.
Đêm ngày dẫu xuống lên,
Không có hình gửi lại.
Như chiếc bóng, tiếng vang,
Tìm vết theo khó nổi.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Giữ mình hồn nhiên
Lấy đức làm trọng
Nói điều tốt lành
Giữ bền lời hứa
Không phân bỉ, ngã
Dứt bỏ u mê
Ngày xuống đêm lên
Hình hài chẳng có
Chiếc bóng tiếng vang
Biết tìm đâu đó

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Lặng lẽ hồn nhiên giữ lấy mình,
Chỉ có đức theo đuổi đinh ninh,
Dù tốt lành những lời thường nói,
Câu nói khư khư giữ cố tình.
“Người”, “ta”,trong lòng không cách biệt,
Tối mờ dứt hẳn thấy bình minh.
Mặc ngày đêm lên rồi lại xuống,
Trú ngụ lại không có dáng hình,
Như tiếng vang, như là cái bóng,
Không có vết tích bám theo mình.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời