Hỏi đông quân,
Đã biết nở hoa ra,
Há để rụng hoa đi.
Nghĩ trên cành xuân gió,
Một phần hoa giảm,
Một nửa xuân đi.
Nỡ thấy ngàn hồng vạn tía,
Trôi ngập đào khê.
Hoa tự theo dòng nước,
Không thể truy tuỳ.

Chẳng nỡ đứng cao nam vọng,
Nhớ chỗ đi ngày trước,
Hương ngát phây phây.
Ngán gần đây xuân giảm,
Hoa tạ cố nhân đi.
Dù phú Lương Viên có tồn tại,
Nhưng Trường Khanh tuổi lão chẳng làm chi.
Trơ đầu gãi,
Bòng bong tóc rối,
Đứng hết tà huy.


Nguồn: Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.