Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
2 bài trả lời: 2 thảo luận

Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 28/12/2009 12:00

Em đã lắc quả chuông
Lời tình yêu ngân vọng

Em đã lắc quả chuông
Lời chia tay trống rỗng

Đã hoàn toàn là bạn rồi anh
Ngón tay không cần bàn tay sưởi ấm
Những đôi găng có bề mặt ngoài lạnh giá
Bên trong lớp bông mềm đang đẫm mồ hôi

Em vẫn mơ thấy chốn ta ngồi
Cây xoài nhà chùa quả sai lúc lỉu
Trời rất lạnh.
Chiếc ghế gỗ. Anh và em. Và những dòng im lặng
Sóng nhiễu trong lòng điện thoại cũng câm

Đã hoàn toàn là bạn rồi anh
Quả chuông anh tặng em ngày trước
Em trang trọng đặt trên mặt tủ
Chớ động vào, kẻo nó lại kêu!

Nhưng em cũng tò mò
Muốn biết nếu còn kêu, nó sẽ kêu lời gì được nữa
Đã yêu. Và đã hết.
Anh mỉm cười: sẽ là những lời “không”…

Không… Không…. Không….
Tiếng chuông quen thuộc làm sao!
Lẽ nào ngày trước
Cũng những lời này
Chúng mình cùng nghe thành: “có”?

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Góp ý với Thuỵ Anh

Theo mình, Thuỵ Anh nên cắt 2 khổ thơ cuối, thì bài thơ gọn mà hay hơn, ví dụ cắt 2 khổ này:
Nhưng em cũng tò mò
Muốn biết nếu còn kêu, nó sẽ kêu lời gì được nữa
Đã yêu. Và đã hết.
Anh mỉm cười: sẽ là những lời “không”…

Không… Không…. Không….
Tiếng chuông quen thuộc làm sao!
Lẽ nào ngày trước
Cũng những lời này
Chúng mình cùng nghe thành: “có”?  

Nói thật, khó nghe, đừng giận nghe, Thuỵ Anh
Kim Diệu Hương

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Cảm ơn nhà thơ

Cảm ơn anh. Hì, anh cứ góp ý mà, làm sao em lại giận chứ ạ! Em sẽ suy nghĩ thêm...

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời