Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
2 bài trả lời: 2 thảo luận
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 16/04/2008 05:13, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 16/04/2008 05:32

Em đọc câu thơ Trần Dần
“Anh cho phép
em khóc nhiều
khóc nữa”

Mà mỉm cười
Ghen với người.

Còn em?
Người cho phép em khóc
Là ai?

Mắt em bỏng lên cuối một ngày dài
Bắt lửa khi trời dần sáng
Vệt màu đỏ vỡ ra mắt nát

Tay chạm vào má khô, tự hỏi:
Người không cho phép em khóc
Là ai?

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ai không cho em khóc?

( Thay lời người thân của nhà thơ Thuỵ Anh)

Ai không cho em khóc?
Anh?
Con?
Hay ngọn lửa
liu riu cháy
*
Hay cái gì nữa?
Má khô?
Mắt bỏng?
*
Hay tại lá vàng rơi?
Từ thu trước?
Chiếc lá đu gió bay về miền quên lãng
Nơi một người lãng quên?
*
Hay là tại bông hoa kia
Nó cứ rực rỡ? rực rỡ?
Như là chưa từng được nở?
*
Hay là tại Trần Dần?
Thi sĩ khóc hết nước mắt?
Khóc cạn niềm tin?
Khóc rỗng trời... rỗng đất?
đau, những chân trời không có người bay?(1)
xót, những người bay không có chân trời?(2)
*
Thôi, đừng khóc, em ơi!
Trái tim thầm nức nở
Thôi, hãy nhìn cuộc đời
Như chưa hề lầm lỡ...

Hà Nội, 20/4/2008

Một Người Bạn Việt Nam


Ghi chú: (1) và ( 2): Ý thơ Trần Dần, nguyên văn câu thơ Trần Dần là : " Tôi khóc cho chân trời không có người bay/ và, khóc cho người bay không có chân trời"
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Cảm ơn nhà thơ

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Anh Nông...

"Thôi, hãy nhìn cuộc đời
Như chưa hề lầm lỡ"

câu này hay quá, câu thơ biết an ủi người ta thật là tốt! Cảm ơn anh.

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời