Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 28/08/2008 22:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 07/09/2008 04:50

Họ chỉ mới bắt đầu những ngày đẹp nhất
Định mệnh phũ phàng, cắt mất những ngày vui
Cả những ngày buồn cũng đã buông trôi
Buồn hay vui chỉ còn câu thơ cũ

Hai trái tim đều nồng nàn giữ lửa
Nơi tro tàn, có thơ họ cũng ấm lên
Bản tình ca gửi yêu mến vào đêm
Thương day dứt những gương mặt buồn như sỏi

Con đường người đi qua với rất nhiều câu hỏi
Đường về đâu, gió thốc nói điều gì?
Giọt mồ hôi rơi xuống mỗi mùa đi
Có làm mọc lên những lá hoa muôn sắc?

Đọc thơ họ, lắng nghe từng khoảnh khắc
Niềm say mê bên đóa cúc hoa vàng
Nỗi lo buồn, xa vắng, hoang mang
Nghẹn thắt tiếng còi tàu hai chiều Nam – Bắc.

Và tình yêu là bài thơ dài nhất
Dòng nối dòng mà mới chỉ bắt đầu thôi
Một từ “yêu” nói mãi khôn nguôi
Tim ngừng đập lời vẫn còn tha thiết

Người ra đi người không thể biết
Những câu thơ đã khắc dấu một đời
Tên vẽ trên cát bỏng biển xóa rồi
Nước vẫn giữ ân tình trên ngọn sóng

Gió vẫn đưa tình người đi khắp chốn
Kéo lại gần những đôi lứa chia xa
Đem ấm lòng cho bao kẻ nhớ nhà
Chia trăn trở cùng những điều khó nghĩ

Đời nghèo hơn vì mất người tri kỷ
Đời vui hơn vì còn đó tri âm
Trang sổ truyền tay, ngọn lửa âm thầm
Nhen nhóm niềm tin trong trăm ngàn lồng ngực

Chẳng bịa đặt đâu, hạnh phúc là có thực
Ngay cả khi thơ vò nát lòng ta
Tôi đọc được những điều họ chưa kịp nói ra
Vì điều ấy mà đêm nay tôi thức…


29-8-2008
Những chữ in nghiêng nhắc ý thơ của Lưu QUang Vũ và Xuân Quỳnh.